Teya Salat
Wap hay Like ủng hộ GOOGLEPLAY.WAP.SH
+A Tăng cỡ chữ - AMặc định - -AGiảm cỡ chữ
Truyện ngắn: Thiên đường không tên

Truyện ngắn: Thiên đường không tên


00:50 / 15.11.2014
855 - Chia sẻ : Truyện ngắn: Thiên đường không tênTruyện ngắn: Thiên đường không tên Truyện ngắn: Thiên đường không tên Truyện ngắn: Thiên đường không tên Truyện ngắn: Thiên đường không tên
9.6 /10
- Chuyên đề:

Truyện ngắn: Thiên đường không tên


- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:


Ngày… tháng… năm…
Dạo này cô ít gặp anh hơn vì bài vở của cả hai đều trong thời gian thi cử… Một đêm anh online khuya. Cô liền “buzz” vào hỏi.
- Dạo này bận lắm hả anh?
- Ừ căng thẳng chút em!
- Anh để avatar bé nào xinh vậy? Em gái anh hả? – Trà Lan vô tình thấy avatar một bé gái trên Yahoo anh.
- Hả, không? Bạn gái anh đó, hình lúc nhỏ 3, 4 tuổi ấy!
- Quen hồi nào vậy anh? – Bàn tay cô run run gõ phím…
- Cũng được 2 tháng rồi, bọn anh cùng lớp, cô ấy nói chuyện dễ thương lắm.
- À ra vậy, hạnh phúc nhé anh…
- Ừ, cảm ơn em!
- Em có việc bận tí, lúc khác nói chuyện nha!
Trà Lan out nick, tắt máy tính, tắt điện thoại, cô nằm thừ trên giường và lẩm bẩm hỏi mình: “Chuyện gì vừa xảy ra vậy?”
Trong khi cô đang loay hoay tìm cách đến bên anh thì anh đã vội vã thuộc về ai khác. Đã hai tháng rồi mà cô chẳng hề biết gì xảy ra… Cô thấy mình như con ngốc khi cứ mãi chạy theo anh mà ngu ngơ chẳng biết gì… Cô thấy tim mình như vừa nát một mảng lớn, trống hoắc và rướm máu. Cô không khóc nước mắt vẫn chưa kịp chảy ra khi tâm trí chưa hết bàng hoàng…
Thì ra mọi thứ do cô ảo tưởng, do cô tự xây dựng nên. Cô tự vẽ ra viễn cảnh tươi đẹp anh và cô cùng nắm tay nhau bước đi. Nhưng cô nào ngờ bàn tay anh đã tìm đến một bàn tay khác và để bàn tay cô chơi vơi rơi vào khoảng không vô tận.
Trà Lan thấy bản thân đáng thương quá chừng, cô như con mèo ướt mưa bị bỏ rơi nơi góc đường, chẳng ai quan tâm đoái hoài… Trời không mưa sao cô thấy lòng như xối xả mưa tuôn…
Còn gì đau đớn hơn khi cô nghĩ trái tim mình không thể yêu được một ai sau ngần ấy những đổ vỡ tình cảm trong quá khứ. Mà khi lại yêu được một người thì người đó lại phũ phàng với cô. Như nhẫn tâm chà nát hết những nỗ lực và mộng tưởng trong cô…
Cô chẳng biết trách ai, chẳng biết vì đâu mọi thứ lại như ngày hôm nay, cô nhìn cây đàn, mân mê nó trong vô thức rồi cô bật khóc tức tưởi… Cô khóc rất lâu, khóc đến khi tim thấy ngột ngạt như ngừng đập, đến thở cũng khó khăn quá chừng. Cô khóc không hẳn hoàn toàn là vì Hải Phong, mà khóc cho tất cả những uất ức đã qua, khóc cho tất cả những vấp ngã trong đời, khóc cho việc ông trời trêu ghẹo cô, cho cô hy vọng rồi để cô chết vùi trong hy

Trang: « 1,2,3,[4]
Đến trang:
Bình luận
Cùng Chuyên mục
Bài viết đáng quan tâm