Wap hay Like ủng hộ GOOGLEPLAY.WAP.SH
+A Tăng cỡ chữ - AMặc định - -AGiảm cỡ chữ
Mẫu đơn, xin đừng khóc

Mẫu đơn, xin đừng khóc


23:33 / 16.11.2014
607 - Chia sẻ : Mẫu đơn, xin đừng khócMẫu đơn, xin đừng khóc Mẫu đơn, xin đừng khóc Mẫu đơn, xin đừng khóc Mẫu đơn, xin đừng khóc
9.2 /10
- Chuyên đề:

Mẫu đơn, xin đừng khóc


- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:


Môi bạc vẫn mím chặt, trong đáy mắt có một chút khổ đau ánh lên.
” Mẫu Đơn, chúng ta gặp nhau vốn là sai lầm.”
Sau lưng hắn là năm mươi vạn kị binh sẵn sàng đợi lệnh, bắt đầu mở ra cuộc chiến tranh tàn khốc giữa hai quốc gia lớn mạnh. Kẻ nào thắng, kẻ đó là bá chủ.
Một bãi đất rộng lớn dưới chân thành Tây Nương – ngôi thành nằm ở phía Tây Xuyên Phong Quốc- năm mươi vạn quân Thiên Hà Quốc do Vương Gia Ngạn Lâm chỉ huy tiến đánh Xuyên Phong Quốc. Nơi đất cằn hẻo lánh này lại trở thành nơi bắt đầu cho cuộc chiến tranh giữa hai quốc gia. Tây Nương thành có một con sông dài chảy quanh mang tên sông Miên, dòng sông cuồn cuộn chạy, không một chút nào yên ả. Xa xa là cánh rừng rộng lớn đầy cây cao vút, vươn lên trời như những cây nên lớn. Giờ là mùa đông nên cành lá đã sớm trụi lơ, lộ ra đám cành gầy guộc trơ trọi giữa đất trời.
Đứng dưới chân thành, một tay chỉ huy cả đạo quân, Lâm Ngạn ngẩng đầu nhìn người con gái phía trên tường thành. Mái tóc dài nhẹ bay trong gió đông, thân mang áo giáp dũng mãnh khác thường. Một hình ảnh mạnh mẽ, bất khuất khác hẳn với Mẫu Đơn nơi khuê các. Ánh mắt nàng nhìn hắn, lãnh đạm, thẳng băng, đầy kiên cường. Tim hắn nhói lên một cái. Mẫu Đơn, sao cứ nhất thiết phải là nàng? Tại sao nàng cứ một mực cứng đầu cứng cổ đối đầu với hắn? Ngoan ngoãn làm một tiểu thư ngoan hiền trong phủ không phải tốt hơn sao? Ôi, hắn làm sao thế này? Vốn đã nói dứt khoát vứt bỏ tình cảm kia rồi mà. Đây là chuyện công, không được dính dáng đến tình cảm riêng tư vào đây.
“Mẫu Đơn, nơi chiến trường, ta và nàng chính là kẻ thù. Ta sẽ không nương tay, dù là nàng đi chăng nữa” Ngạn Lâm tự nhủ.
Mẫu Đơn đứng trên thành cao nhìn người nam tử phía dưới, trong lòng có một chút dao động. Nhưng chẳng mấy lâu sau, nàng đã quyết gạt phắt đi, cố ép bản thân không nghĩ đến nữa. Giờ nàng là Lam Mẫu Đơn, chỉ huy Tây Nương thành, con gái của Đại tướng Quân Lam Phùng, nàng không được mềm lòng.
Ngạn Lâm hét lớn:
-          Chủ thành nghe đây, nếu như ngoan ngoãn nộp thành, ta cam đoan sẽ không có đổ máu. Hoàng đế các ngươi là hôn quân vô đạo, chỉ biết phong hoa tuyết nguyệt, vơ vét của dân khiến trăm họ khốn khổ. Chi bằng nộp thành, đầu hàng dưới trướng Thiên Hà Quốc, các ngươi sẽ được bình yên, cuộc sống ấm no hạnh phúc.

Trang: « 1,2,[3],4,5,7 »
Đến trang:
Bình luận
Cùng Chuyên mục
Bài viết đáng quan tâm