Disneyland 1972 Love the old s
Wap hay Like ủng hộ GOOGLEPLAY.WAP.SH
+A Tăng cỡ chữ - AMặc định - -AGiảm cỡ chữ
Đừng tin, đừng yêu

Đừng tin, đừng yêu


11:02 / 16.11.2014
491 - Chia sẻ : Đừng tin, đừng yêuĐừng tin, đừng yêu Đừng tin, đừng yêu Đừng tin, đừng yêu Đừng tin, đừng yêu
9.7 /10
- Chuyên đề:

Đừng tin, đừng yêu


- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:


3.
Một buổi sáng khi nàng đang ngồi trong phòng thêu đôi uyên ương trên chiếc khăn tay nàng định tặng hắn, A Châu bỗng từ ngoài chạy vào báo vua cha cần gặp nàng. Nàng dừng mũi thêu còn dang dở, chỉnh lại trang phục rồi cùng tỳ nữ đến điện.
Khi nàng đến thì thấy trong điện có cha nàng, có hắn và cả cha hắn đang ngồi trò chuyện. Nàng khép nép tiến vào thỉnh an cha. Thục Vương nhìn con gái, đôi mắt có nét cười, đầu khẽ gật nhẹ. Ngài vuốt râu, điềm đạm hỏi ý nàng:
“Con trai Triệu Vương là Trọng Thủy muốn hỏi cưới con. Ý con thế nào? Con là đứa con gái duy nhất của ta, hạnh phúc của con cũng là hạnh phúc của ta. Chuyện hôn nhân là việc quan trọng nên ta để con tự quyết định.”
Nàng hơi bất ngờ, việc này đến nhanh quá khiến nàng còn chưa kịp suy nghĩ gì. Nàng nhìn cha rồi lại nhìn hắn đang chờ đợi câu trả lời. Dạo trước khi A Châu hỏi chẳng phải nàng đã không phủ nhận sao? Nghĩa là nàng thích hắn thật, mà cũng có thể nàng đã yêu hắn rồi. Nàng tin hắn, tin rằng hắn cũng yêu nàng, tin rằng nàng và hắn sẽ sống hạnh phúc. Nàng tin chắc chắn thế.

Ngày cưới diễn ra ba ngày ba đêm trong niềm vui cả nước. Nàng và hắn cùng vui trong niềm hạnh phúc, cùng mỉm cười đáp lại lời chúc tụng của muôn dân trăm họ. Hai nước cũng vì thế càng thêm thắm thiết.
Từ nay, nàng không còn là thiếu nữ hồn nhiên như trước nữa, nàng đã là một phụ nữ, có gia đình, có người chồng nàng yêu và cũng yêu nàng. Nàng tự cảm thấy cuộc sống bây giờ đã khác trước nhiều, nàng tự biết mình phải trưởng thành hơn. Hắn biết nàng không muốn rời xa cha, rời xa quê hương nên đã quyết định ở rể. Nàng cảm kích hắn lắm, càng vui hơn khi hắn là người hiểu ý nàng.
4.
Một đêm kia, hắn hứng thú cùng nàng ra ngoài vườn ngồi uống rượu, ngắm trăng, ngâm thơ. Cuộc vui đến gần nửa đêm khi nàng đã ngà ngà, hắn mới dò hỏi:
“Ta có một điều luôn thắc mắc không biết có nên hỏi nàng không?”
“Đã là vợ chồng của nhau, có điều gì chàng cứ hỏi, nếu thiếp biết nhất định sẽ trả lời cho chàng.”
Nghe nàng nói thế hắn yên tâm hơn, không ngần ngại liền hỏi:

Trang: « 1,2,[3],4,5,7 »
Đến trang:
Bình luận
Cùng Chuyên mục
Bài viết đáng quan tâm